Thiên Vực Thương Khung - Phong Lăng Thiên Hạ

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
Post Thiên Vực Thương Khung - Phong Lăng Thiên Hạ
THIÊN VỰC THIÊN KHUNG
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


"Không hối hận với một đời gian nguy,

Chỉ hận không có sức lực chém kẻ hung ác;

Nếu có kiếp sau lại tựa kiếm,

Giết sạch gian tà, cười trời xanh!"

Vị Tiếu quân chủ thiên hạ vô song, ngạo thị khắp cao thủ thiên hạ, khi mở mắt ra đã ở trong một thân xác khác. Một tên công tử ăn chơi bậc nhất trong “tam thiếu” kinh thành. Hắn sẽ làm gì để trở lại vị trí chí tôn, hãy cùng nhóm dịch Sunflower phiêu du cùng Diệp Tiếu – Tiếu quân chủ trong Thiên Vực Thương Khung.

 

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
Thiên Vực Thương Khung
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Chương 1: Nếu có kiếp sau lại dựa kiếm, tàn sát hết gian tà. . .

Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.

Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
 
Sửa lần cuối:

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
Thiên Vực Thương Khung
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Chương 2: Người kỳ lạ, tất cũng có bạn bè kỳ lạ

Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.
Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.
 
Sửa lần cuối:

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
Thiên Vực Thương Khung
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Chương 3: Thiên Tinh Linh Tủy

Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


Chủ nhân của khối thân thể này vốn là một người kỳ lạ, còn người bạn này của hắn. . . Nhìn tính tình người này thuộc dạng bà ngoại không yêu mà cậu dì cũng không thương, trời nóng như vậy mà còn đội mũ, nhưng lại làm ra vẻ hành động rất nghệ thuật. Vẻ mặt còn thể hiện rõ sự vênh váo đắc ý, tự cho bản thân là phong lưu. . .

- Đi ra ngoài với ta, buổi tối hôm qua trước khi đi, ta đã cho một chút thuốc vào cốc của Tả Vô Kỵ, hôm nay nói gì cũng phải đi xem thế nào!

Lan Lãng Lãng nháy mắt ra hiệu, cười ha ha:

- Tên khốn này vẫn luôn đối đầu với chúng ta, thật sự cực kỳ chán ghét. Thế nhưng sau khi tên nhãi này lấy Huyền Ngọc Như Ý của cha hắn đi đánh cược rồi bị thua, hắn vẫn bị cấm túc ở nhà cho đến nay, lúc này khó khăn lắm mới có thể ra ngoài, bổn công tử làm sao có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy. . .

- Không đi. . . A? Chuyện này có thể có. . .

Diệp Tiếu vốn cảm thấy khó chịu vì độc tố trong cơ thể vẫn chưa được giải quyết, làm gì còn hứng thú cùng người này ra ngoài lêu lổng? Nhưng vừa nghe Lan Lãng Lãng nói như thế, hắn lại nhất thời tỉnh táo tinh thần. Trong trí nhớ của hắn, buổi tối hôm qua uống rượu có mấy tên công tử bột, hình như Tả Vô Kỵ cũng ở đó, chất độc này không chừng là hắn hạ độc.

Vị Tả Vô Kỵ này, dựa theo ấn tượng của hắn cũng là người kỳ lạ, mặc dù hắn và Diệp Tiếu, Lan Lãng Lãng được gọi là “Tam thiếu kinh thành”, nhưng từ trước đến giờ hắn luôn bất hòa với hai người còn lại, căn bản là gặp mặt là có chiến đấu, khó có thể hòa hợp.

Vì vậy cái gọi là Tam thiếu kinh thành, đương nhiên là theo nghĩa xấu.

Có bài thơ:

- Tam thiếu kinh thành, thật sự là hay; không có tài năng gây dựng sự nghiệp, chỉ có tính cách thích phá sản; có vàng có bạc, cầm đi ăn chơi vui vẻ, không có thể diện, chính là loại công tử bột chí cao. Trấn Bắc tướng quân, công tử tên Tiếu; con nhà tướng nhưng phẩm chất tài năng chẳng ra gì, một kẻ ngu ngốc. Trong phủ Trấn Nam, sóng biển cuồn cuộn; đặt tên là Lãng, cơn sóng phá sản; Tả tướng tài cao, công tử tên là Vô Kị, Huyền Ngọc Như Ý, mang đi bán, ăn uống chơi gái, những nhân vật bậc này chính là tam thiếu cao nhất.
Trong đó có nhắc đến chuyện Huyền Ngọc Như Ý, chính là thời gian trước Tả Vô Kỵ bởi vì ăn chơi hoang phí, phải sống một thời gian nghèo túng. Sau đó hắn bị một đám người giựt giây, lại lấy trộm một viên Huyền Ngọc Như Ý của cha hắn đi cầm cố. Tuy viên Huyền Ngọc Như Ý đó không phải là dị bảo quý báu, nhưng cũng là kỳ trân hiếm thấy, ít nhất có thể bán được vạn lượng, nhưng món đồ trân quý này hắn cũng chỉ bán hơn một ngàn lượng bạc... Vì thế vị Tả thiếu gia này thiếu chút nữa bị cha hắn đánh chết. Vì vậy hắn mới được xưng tựng là “Đệ nhất bại gia tử của đế quốc Thần Hoàng” . . .

Ngoài danh tiếng đệ nhất phá gia, Tả đại thiếu gia còn cùng Diệp Tiếu và Lan Lãng Lãng kết hợp trở thành “Tam thiếu kinh thành”, trong đó hắn còn đột nhiên bộc lộ tài năng, trở thành người đứng đầu trong đám bại gia tử, quả nhiên là trước mắt không còn ai, vô cùng kiêu ngạo.

Thứ đáng giá vạn lượng hắn lại chỉ bán với giá một ngàn lượng bạc, hơn nữa chỉ trong hai ba ngày đã tiêu xài hết sạch. . . Trình độ tiêu xài, phá sản của hắn đích xác là làm cho người ta ngưỡng mộ.

- Đi!

Lan Lãng Lãng hưng phấn đến mức đôi mắt gà chọi của hắn cũng lòi ra, kéo Diệp Tiếu, hào hứng đi ra cửa.

Hai đại công tử bột lên xe ngựa, đoạn đường đi khá bình lặng. Diệp Tiếu vẫn có chút chưa thích ứng được với cuộc sống của đám công tử này, nhưng nhìn Lan Lãng Lãng đang nhìn chung quanh với vẻ dương dương tự đắc, hơn nữa còn kéo rèm xe lên, đôi mắt gà chọi không ngừng ném ra vẻ thích thú. Hắn còn phát ra tiếng huýt sáo bén nhọn, làm cho các cô nương trên đường cái sợ đến mức chạy trốn khắp nơi.

Trên đường đi, Diệp Tiếu bất chợt có một loại cảm giác mông lung, chỉ cảm thấy trong lòng chợt chấn động.

Đây chính là Linh Giác độc môn mà kiếp trước Diệp Tiếu nghĩ mãi vẫn không hiểu được nhưng cũng phải trải qua muôn vàn khó khăn mới có được. Chỉ cần có thiên tài địa bảo gì đó ở gần hắn, cho dù không nhận ra, cũng sẽ cảm giác trái tim của mình chợt nhảy lên một cái,

Chính là dựa vào loại Linh Giác kỳ lạ này, mà hắn không biết đã gặt hái được bao nhiêu thứ tốt, Tiếu quân chủ có thể cười tất cả anh hùng, cũng là dựa vào loại dị năng đặc biệt này, chẳng qua không ngờ sau khi sống lại, năng lực này vẫn còn, như vậy sau này cuộc sống của hắn sẽ có thêm rất nhiều trợ lực.

Nhưng trong lòng Diệp Tiếu cũng cảm thấy kỳ quái: nơi này chính là thế giới thế tục, có thể có vật gì tốt, có thể làm cho trái tim vị Tiếu quân chủ tung hoành Thanh Vân Thiên Vực phải nhảy lên một cái?

Thế nhưng xe ngựa càng đi về phía trước, cảm giác này của hắn lại càng ngày càng rõ ràng.

Cho đến khi xe dừng lại, hắn càng sinh ra một cảm giác vi diệu như gần trong gang tấc, vô cùng chân thật.

Cho đến khi xuống xe nhìn lại, hắn mới nhìn thấy ba chữ vàng Tả tướng phủ đang lóe sáng!

Cảm giác này, chính là từ bên trong truyền đến!

. . .

- Lan Lãng Lãng! Tên khốn kiếp này!

Tả Vô Kỵ chửi ầm lên:

- Buổi tối hôm qua có phải ngươi hạ độc ta đúng không? Suýt nữa thì giết chết lão tử rồi!

Vừa nhìn thấy hai người, Tả Vô Kỵ lại bắt đầu lải nhải mắng.

Hiển nhiên lần này oán niệm của hắn đối với Diệp Tiếu và Lan Lãng Lãng đã sâu tận xương tủy, khó có thể tiêu diệt.

Bọn họ bình thường đấu tới đấu lui, không ai phục ai, bản thân hắn cũng từng làm ra rất nhiều chướng ngại cho Diệp Tiếu và Lan Lãng Lãng, nhưng mấy chuyện này vốn không là gì. . . Nhưng, làm sao ngươi có thể bỏ thuốc cho ta. . .

Hơn nữa, ba người bọn họ vốn là Tam thiếu kinh thành, luôn song hành với nhau. . . Mặc dù gần đây lão tử trở thành người bất tài, kém cỏi nhất, nhưng vẫn bị bọn họ giựt giây... Bây giờ Tả Vô Kỵ nhìn thấy hai người này hận đến mức răng nghiến ken két.

Nhưng Diệp Tiếu hoàn toàn không để ý đến thái độ của Tả đại công tử, toàn bộ tinh thần của hắn đều đang dùng để quan sát phía trên. Đôi mắt của hắn chăm chú nhìn lên bàn trà bên trong phòng khách Tả gia.

Ở phía trên, có một cái đế bằng ngọc trắng. Bên trên cái đế, là một khối đá màu trắng óng ánh trong suốt. Khối đá này có bề ngoài thô ráp và tối tăm, nhìn vô cùng bình thường. Ngoại trừ mang tạo hình như muốn vỗ cánh bay lên ra, khối đá này không còn chỗ đặc biệt nào khác!

Hiển nhiên, đây chỉ là một vật trang trí bình thường nhất của Tả gia, cũng không phải là vật gì tốt. . .

Hai vị đại thiếu Lan Lãng Lãng và Tả Vô Kỵ ở một bên mắng qua mắng lại, vô cùng cao hứng, còn toàn bộ tinh lực của Diệp Tiếu chỉ dùng để quan sát vật này.

Càng nhìn nó, Diệp Tiếu càng cảm thấy kích động, khó có thể ức chế!

Chính là nó, không sai!

Thiên Tinh Linh Tủy!

Chính là bảo bối này!

Diệp Tiếu hoàn toàn không nghĩ tới, sau khi sống lại, lần đầu tiên chuồn ra ngoài, lại gặp được món bảo bối như vậy!

Thiên Tinh Linh Tủy thật ra là một món đồ trong truyền thuyết, vạn năm mới có thể thành hình, sau ngàn năm cũng chỉ sinh trưởng thêm một tấc. Đừng nói là ở hoàn cảnh cấp thấp này, cho dù là ở Thanh Vân Thiên Vực của Diệp Tiếu, cũng là chỉ có thể vô tình gặp chứ không thể cầu, là thứ chỉ tồn tại trong truyền thuyết!

Trước kia ở Thanh Vân Thiên Vực, nếu thứ này xuất hiện, cho dù chỉ rất nhỏ mà thôi, cũng sẽ khiến các thế lực lớn điên cuồng tranh đoạt, vì Thiên Tinh Linh Tủy, không biết đã gây ra bao nhiêu trận tranh đoạt, lấy mất bao nhiêu mạng người!

Làm sao ở thế giới thế tục thấp kém, còn xa mới bằng Thanh Vân Thiên Vực lại xuất hiện một khối Thiên Tinh Linh Tủy lớn như đầu người như vậy? Hơn nữa còn dùng Thiên Tinh Linh Tủy tạo thành hình dáng vỗ cánh muốn bay?

Cái. . . này chẳng phải là phung phí của trời trong truyền thuyết hay sao!

Tình huống này, tùy tiện để cho bất cứ người nào của Thanh Vân Thiên Vực nhìn thấy, sợ rằng cũng sẽ đau lòng ngất đi!

Vạn nhất người này tính tình nóng nảy, tàn sát toàn bộ thành này, tuyệt đối cũng là chuyện bình thường!

Giống như bản thân Tiếu quân chủ, khi đối mặt với Thiên Tinh Linh Tủy, đồng dạng cũng không thể rời mắt, cứ đứng im tại chỗ không nhúc nhích.

Trong phút chốc hắn chỉ cảm thấy từ trên trời rớt xuống một cái bánh cực lớn trước mặt mình.

Hiện tại, suy nghĩ duy nhất của hắn chính là, nghĩ cách gì, cắn được một miếng bánh, không cần nhiều, chỉ cần cắn được một miếng là được. . .

Khối Thiên Tinh Linh Tủy này hẳn là bị một lớp gì đó bao phủ bên ngoài, che giấu đi diện mạo chân chính bên trong.

Còn nữa, dựa theo vị trí trưng bày của nó. . .hình như ở Tả tướng phủ, cũng không xem nó là vật gì tốt. . .

Chỉ cần giao vật này cho ta. . . Không, cũng không cần đưa cho ta toàn bộ, cho dù chỉ là một miếng, thậm chí chỉ cạo một tầng phấn vụn, cũng có thể lập tức giải hết chất độc trong cơ thể ta! Hơn nữa, việc xây dựng lại nền móng căn cơ cho cơ thể cũng có thể được hoàn thành trong chớp mắt!

Trong lòng Diệp Tiếu vô cùng kích động.

Bảo tàng à!

Ta không ngờ thân phận quan nhị đại lại tốt như vậy. Thứ tốt nào cũng đều có thể gặp được. . .

Chẳng qua, thứ đồ chơi này, ta nên làm thế nào để đoạt tới tay đây?

Đó là một vấn đề!

Cảm thụ được sự phòng vệ nghiêm ngặt của Tả tướng phủ, đại công tử Diệp Tiếu thật sự cảm thấy vô cùng lo lắng. . . Với thân thể giống như củi mục hiện tại của hắn, bất kể là trộm hay là cướp đoạt. . . cũng làm không được.

- Diệp Tiếu!

Lan Lãng Lãng và Tả Vô Kỵ cùng nhau kêu gào:

- Ngươi đứng ngây ra đó cười ngây ngô gì vậy? Ngươi đang nghĩ đến chuyện gì mờ ám đúng không!

Cũng không trách hai người kinh ngạc.

Khi hai người bọn họ đang hăng máu đấu võ mồm, đến mức nước bọt bay tán loạn, miệng đắng lưỡi khô, quay đầu lại phát hiện Diệp Tiếu đang đưa mắt nhìn về phía hư không cười khúc khích, khóe miệng hắn thậm chí còn có nước miếng rỉ ra. . .

- Xảy ra chuyện gì vậy?

Lan Lãng Lãng và Tả Vô Kỵ đều hiếu kỳ:

- Tại sao ngươi lại bất chợt cười dâm đãng như vậy. . .

- Này, tỉnh lại đi!

Tả Vô Kỵ khua khua tay trước mặt Diệp Tiếu.

- Sao thế?

Diệp Tiếu đã tỉnh hồn lại, rất không thoải mái mắng.

- Ta nói này Diệp công tử, đây là nhà ta. . .

Tả Vô Kỵ liếc nhìn cái tên nhà quê đang ngây ngốc sững sờ này, nói với giọng điệu kỳ quái:

- Ngài lại muốn gì đây? Làm ơn đừng để lộ ra nụ cười giống như kẻ háo sắc như vậy có được không, nơi này cũng không có nữ nhân!

- Không có nữ nhân, nhưng không phải vẫn có nam nhân sao, ta đoán Diệp thiếu gia rất coi trọng ngươi. . .

Lan Lãng Lãng nở nụ cười hèn mọn, đôi mắt gà chọi lại chớp động, những lời này nhất thời càng chọc Tả Vô Kỵ chửi ầm lên.

Diệp Tiếu cũng hùa theo mắng mấy tiếng, đột nhiên con ngươi xoay chuyển, linh cơ khẽ động.

- Đúng rồi, Tả Vô Kị, nghe nói thời gian trước ngươi đã lấy Huyền Ngọc Như Ý của cha ngươi đi cầm cố? Có đúng không?

Diệp Tiếu nháy mắt hỏi.

- Khốn khiếp . ..

Tả Vô Kỵ nhất thời xông đến, bịt chặt miệng hắn, vẻ mặt sợ hãi, giảm thấp thanh âm xuống, hấp tấp nói:

- Làm sao ngươi dám ăn nói lung tung như vậy. . . Ta đâu có biết thứ đó là thứ tốt. Lúc đó, bởi vì không có tiền trong tay, cho nên ta mới tiện tay mang thứ đó đi bán đổi lấy ít tiền. Sau đó, ta dùng số tiền ấy để ăn chơi sung sướng vài ngày. . . Đến khi về nhà, ta mới biết thứ đó là bảo bối trong lòng cha ta, vốn được dùng để chữa bệnh. . . Vì chuyện này, ta đã trải qua một quãng thời gian sống không bằng chết. . . Ngày nào, ta bị người nhà coi là bao cát để chơi đùa. . . Xin ngươi đừng đề cập đến chuyện này ở nhà ta. Đây chính là chuyện có thể gây chết người đấy .

- A. . .a…

Diệp Tiếu bị bịt miệng, vất vả lắm mới giãy thoát, trong đầu chợt nảy ra một ý tưởng, nói:

- Nghe nói ngày kia Linh Bảo Các sẽ cử hành một cuộc đấu giá, hơn nữa. . . một trong những đồ được đấu giá chính là một khối Huyền Ngọc Như Ý. . . Hắc hắc, khối này khá giống với khối của cha ngươi. Thế nhưng, nghe nói khối này còn tốt hơn khối của cha ngươi…

- Đúng, đúng. Có vật này.

Lan Lãng Lãng gật đầu lia lịa:

- Buổi đấu giá ngày kia, ta cũng muốn tham gia.

Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
 

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
Thiên Vực Thương Khung
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Chương 4: Không có tiền, ta cho ngươi mượn

Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.
Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.
 
Sửa lần cuối:

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
Thiên Vực Thương Khung
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Chương 5: Bảo bối tới tay, loạn cục bắt đầu

Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.
Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.
 
Sửa lần cuối:

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
Thiên Vực Thương Khung
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Chương 6: Vô trung sinh hữu, tử khí thiên nhai

Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.
Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.
 
Sửa lần cuối:

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
Thiên Vực Thương Khung
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Chương 7: Thiên địa vô song chủ, hỗn độn đệ nhất linh...

Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


- Ta..ta chỉ ra ngoài đi dạo...

Diệp Tiếu giải thích một cách yếu ớt.

Giải thích như vậy, thực sự quá vô lực!

Nói đến khả năng đối phó với con gái thì so với vị công tử “Diệp Tiếu” quần là áo lụa trước kia, Diệp quân chủ đại nhân còn kém xa lắm. Ở kiếp trước, bởi vì Diệp quân chủ tu luyện Thuần Dương Đồng Tử Công, cho nên suốt cả đời, hắn chưa bao giờ hưởng thụ qua bất kỳ loại phong nguyệt tình thú (*) nào. Lúc này, đối mặt với một thiếu nữ xinh đẹp đang tỏ ra vừa giận lại vừa vui, đầu óc của hắn trở nên hơi xoắn xuýt và chậm chạp. Dường như miệng lưỡi của hắn cũng không còn nhanh nhẹn lưu loát như trước nữa

- Phù !

Quận chúa Dạ Nguyệt đưa tay ra và vỗ vào đầu của Diệp Tiếu một phát, quát khẽ:

- Hiện giờ là lúc chiến tranh loạn lạc, sao ngươi lại có thể đi lung tung vậy được? Ngươi có biết hôm nay ở kinh thành đã xảy ra việc lớn rồi không? Ngươi lại đi lung tung, không cẩn thận là mất cái mạng nhỏ của ngươi như chơi đấy! Diệp thúc thúc trước khi đi, đã đưa cho ta một cây roi da, giao phó cho ta toàn quyền quản giáo ngươi, nếu ngươi dám không nghe lời, ta sẽ cho một roi quất thẳng vào mông của ngươi!


Diệp Tiếu thầm nghĩ: “Thật can đảm, ngươi lại dám uy hiếp bản quân chủ?! Ta mới là người quất chết ngươi mới đúng !”


Nhưng trên khuôn mặt vẫn tỏ vẻ rất hứng thú:

- Vậy sao? Kinh thành đã xảy ra chuyện gì lớn?


Quận chúa Dạ Nguyệt khẽ hừ hừ, đảo tròng mắt một vòng, rõ ràng có chút mùi vị hả hê khi cười trên nỗi đau của người khác:

- Nghe nói phủ Tả tướng bị mất trộm rồi...Trong một đêm có rất nhiều tên trộm tiến vào...Tả tướng bị mất rất nhiều đồ vật quý hiếm, giờ đang đùng đùng nổi giận... Hiện giờ tất cả đội quân phòng thủ đều được điều động đến hết, chín cửa thành đều bị giới nghiêm, không cho ra vào, toàn thành đang truy lùng thích khách, cố gắng tìm cách lấy lại tang vật.



Tiểu nha đầu tự nhiên che miệng cười hì hì, sau đó nàng dường như cảm thấy mất hình tượng, làm tổn hại đến “hình tượng uy nghiêm” của mình ở trước mặt Diệp Tiếu, vì vậy lại nhẹ nhàng tằng hắng mấy tiếng, rất lão luyện thành thục mà nói:

- Xem ra lần này phủ Tả tướng tổn hại rất nặng nề, nhưng muốn lấy lại tang vật bị đánh cắp, bù đắp lại tổn thất, rất là khó...


Diệp Tiếu đảo tròng mắt một vòng, nói:

- Không biết rốt cuộc Tả tướng đã mất những gì?


- Ta không biết, nhưng có lẽ cũng là thứ rất quan trọng, nếu không đã không làm lớn chuyện trong đêm yên tĩnh thế được?!


Dạ Nguyệt lắc lắc cái đầu nhỏ nhắn.


Diệp Tiếu thầm nghĩ: Vậy cái thứ mà giờ ta đang cầm...không biết có liên quan tới thứ bị đánh cắp hay không?


Nghĩ tới nghĩ lui, thầm nghĩ, nếu có cơ hội ta nên làm một thứ khác có tạo hình tương tự như vậy, để ngừa bất trắc, ngộ nhỡ ngày nào đó Tả Vô Kỵ đến lấy lại, cẩn thận mới cưỡi thuyền ra biển lớn được.


- Ta nói cho ngươi biết, ngày mốt có hội đấu giá, tiểu tử nhà ngươi không được đi, ta đã hẹn mấy tỷ muội đi chơi rồi, ngươi mà đi, nhất định sẽ làm ta mất mặt! Còn nữa, hội Văn Hóa mấy ngày nữa, ngươi cũng không được đi... Nói chung thời gian này ngươi không được phép đi đâu, ngươi hiểu chưa? Nhớ kỹ chưa? Nghe rõ chưa hả?!



Tiểu nha đầu giương nanh múa vuốt đe dọa một hồi, nhìn thấy Diệp Tiếu liên tục gật đầu, mới tỏ vẻ hài lòng, đứng dậy xoay người rời đi.


Trước khi ra cửa, đột nhiên quay đầu lại, nhìn Diệp Tiếu với ánh mắt chất chứa uất hận thầm kín trong lòng, nhưng cũng phá lệ mà ôn hòa nói:

- Trở về đi, đừng tiễn nữa...


Sau đó nàng lập tức thở hắt ra một tiếng, cúi đầu nói khẽ:

- Ầy ...Cái tên này, thật ra cũng không đến nỗi khiến cho người ta ghét...nhưng nếu hắn có thể cầu tiến một chút, thay đổi được những tật xấu...nhất định sẽ tốt hơn nhiều...ầy...


Diệp Tiếu đưa mắt nhìn theo, quận chúa Dạ Nguyệt bước lên kiệu, càng lúc càng xa khuất trong đêm tối.


Mơ hồ, Diệp Tiếu cảm thấy trong lòng tiểu cô nương này có chút phiền muộn trăn trở...


Số mệnh do cha mẹ sắp đặt, mai mối nói như vậy, có đứa con gái nào có quyền lựa chọn vị hôn phu cho mình chứ? Tiểu nha đầu cho dù xuất thân nhà vương tộc, nhưng mà đối với chuyện hôn sự của mình, cũng không thể tự định đoạt được.


Nếu số mệnh phải tuân theo sự sắp đặt của cha mẹ thì việc hứa gả cho Diệp Tiếu, như thế, sớm muộn gì cũng phải gả cho Diệp Tiếu thôi.


Nhưng mà, vị hôn phu hiền tế này lại là một kẻ quần là áo lượt, vô tích sự...


Nhưng cũng có thể nhìn ra, Dạ Nguyệt đối với Diệp Tiếu trước kia, cũng không phải hoàn toàn vô tình, dù sao thì hai người cũng là từ nhỏ cùng nhau lớn lên...bằng không nàng cũng không đến đây quan tâm thăm hỏi trong lúc nguy hiểm thế này...


Trong không khí, còn có một mùi thơm thanh nhã còn vương vấn đâu đây, Diệp Tiếu không nhịn được thở dài, mơ hồ trong lòng dâng trào một luồng cảm xúc khó hiểu, đó là loại cảm xúc trước nay chưa từng có...


Trở về phòng nằm xuống, trong lòng Diệp Tiếu mới buông lỏng cảnh giác, lúc này hắn lập tức cảm thấy toàn thân mệt mỏi muốn chết. Cả người mệt mỏi không chút sức lực; lúc nãy sau khi nổi loạn, toàn thân đã mệt nhoài...vừa rồi lại chống đỡ ứng phó với Dạ Nguyệt, lúc này nhất thời thả lỏng, lập tức cảm thấy không chịu được nữa.


Những kịch độc trong cơ thể vẫn chưa được loại bỏ, lúc nào cũng như một thanh kiếm sắt, đang treo trên cổ. Mặc dù trước đó hắn đã điều động dược lực của Thiên Tinh Linh Tủy, mặc dù tạm thời vẫn còn lưu lại trong cơ thể, nhưng chất độc đã được dồn nén ở mức độ tương đối rồi, chỉ đợi một tiếng trống phát động, thì toàn bộ kịch độc sẽ bị tống ra khỏi cơ thể.


Những mối họa ngầm càng sớm được giải trừ thì càng tốt, Diệp Tiếu bình hơi tĩnh khí, chậm rãi điều động lượng linh khí còn sót lại, mặc dù bộc phát cực hạn lúc trước đã tiêu hao hết 99% lượng Linh khí do nhúm bột Thiên Tinh Linh Tủy biến thành, nhưng lượng Linh khí ít ỏi còn lại vẫn đang phân tán bên trong cơ thể. Cái này gọi là chó ngáp phải ruồi, lượng Linh khí phân tán ít ỏi này vừa đúng với số lượng mà Diệp Tiếu có thể sử dụng với trình độ hiện tại của mình.


Diệp Tiếu dẫn dắt Linh khí bao trùm lên kịch độc đang chậm rãi chạy trong kinh mạch, từng tia dược lực tàn dư của Thiên Tinh Linh Tủy, gom góp chừng chút một, xuất phát từ đan điền của Diệp Tiếu, dần dần đi qua kinh mạch toàn thần, đồng thời vây kín chất độc ngoan cố của “quả Thanh Minh” , theo kinh mạch tản ra ngoài.


Loại kịch độc được công nhận không có thuốc giải trên thế giới này, lại bị một tầng mỏng Linh khí bao lấy, trực tiếp loại bỏ ra ngoài! Nếu những cao thủ của thế giới nhìn thấy cảnh tượng này sẽ trợn mắt kinh hãi mất thôi!


Cuối cùng kinh mạch toàn thân của Diệp Tiếu trương phình lên đau nhức, há miệng, “phụt” một tiếng, một họng máu tươi đen tuyền, khó mà hình dung được mùi vị tanh hôi của nó, phun ngay trên mặt đất!


Cả mặt đất, dĩ nhiên tức thì biến thành một mảng xanh đen.

Lúc này, độc tính của quả Thanh Minh, cuối cùng cũng được loại bỏ triệt để!


Diệp Tiếu nhất thời cảm giác toàn thân nhẹ nhàng: “Chất độc chết tiệt này cuối cùng cũng được loại trừ sạch sẽ rồi”

Thời khắc này như trút được gánh nặng, thật khó mà hình dung được.


Từ nay về sau, rốt cuộc cũng có thể ngủ ngon giấc rồi...Ít nhất trong khoảng thời gian này cũng không cần lo lắng về chất độc nữa


Diệp Tiếu nhẹ nhàng nằm xuống, trong lòng thầm tính sẽ đánh một giấc ngon lành để hồi phục thể lực...


Nhưng mà, ngay sau đó, “Xoạt” một tiếng, Diệp Tiếu liền ngồi bật dậy trên giường.


Bởi vì hắn vừa mới nằm xuống, liền cảm thấy trong đầu xuất hiện mấy chữ


Những chữ màu vàng!


Dường như đã nhìn thấy ở đâu rồi nhỉ?... Diệp Tiếu nhất thời nhớ ra, lúc bản thân hấp thụ Thiên Tinh Linh Tủy, đã bị một cơn choáng, dường như trước mắt hiện ra mấy chữ màu vàng, sau đó Thiên Tinh Linh Tủy liền biến mất.


Diệp Tiếu vội vàng ngồi bật dậy, thử điều động thần niệm của bản thân, sau đó bỗng chốc phát hiện ra: thần niệm đột nhiên có thể điều động được rồi!


Hơn nữa, trong thức hải truyền đến một lực hấp dẫn mạnh mẽ.


Diệp Tiếu trầm ngâm quan sát kỹ, mặc dù Tiếu Quân Chủ có tính điềm tĩnh, nhưng cũng không tự chủ được mà ngây người ra!


Bên trong thức hải, có một mảnh sương mù màu trắng bao phủ, phía trên sương mù màu trắng chính là một viên trân châu tỏa ra ánh sáng rực rỡ.


Một đoàn Linh khí màu tím dày đặc, tỏa ra từ viên trân châu.


- Đây.. đây chẳng phải là hạt trân châu ta vô tình lấy được khi đi thám hiểm Tử Vong thần vực, ở Thanh Vân thiên vực sao? Thứ này đi vào trong thức hải của ta từ lúc nào? Chuyện này là thế nào chứ?


Diệp Tiếu mở to hai mắt, hoàn toàn không biết tại sao lại xuất hiện sự biến hóa như thế.


Nhưng trong đầu bỗng xuất hiện một ý niệm mơ hồ: Chẳng lẽ...sau trận đấu cuối cùng ở kiếp trước, thân ta vốn người chết tu vi hết, nhưng không hiểu tại sao mà sống lại ỏ đây, chính là vì tác dụng thần kỳ của viên ngọc châu này!


Hoặc có thể là... khối Thiên Tinh Linh Tủy đó, may mắn phù hợp với nguyên tố nào đó mà viên ngọc châu cần...mới tiến thêm một bước phát huy tác dụng?


Mặc dù Diệp Tiếu có kiến thức uyên bác, nhưng hắn cảm thấy, suy đoán của bản thân có chút hoang đường, nhưng, nắm chắc là đã đoán đúng chín phần rồi, ngoài cái đó ra, tất cả đều không thể giải thích được.


Dù sao chuyện bản thân hắn sống lại đã là sự thật, chuyện hoang đường này cũng đã xảy ra rồi, còn có chuyện gì mà không thể xảy ra được nữa!


Nhưng có một chuyện làm cho Diệp Tiếu cảm thấy mơ hồ hơn. Viên trân châu này, chỉ sợ không đơn giản!


Bất luận là lai lịch, hay là công dụng, đều không hề đơn giản!


- Hoặc là... rất có khả năng, kiếp trước ta không thể trèo lên được đỉnh cao đại đạo, kiếp này lại bắt đầu con đường tu học từ viên trân châu này?


Diệp Tiếu đang có một ý nghĩ méo mó kỳ lạ, mặc dù biết rõ ý nghĩ này của bản thân là hoang đường, trong lo lắng lại đầy ắp khát vọng. Bởi vì, sự việc kỳ lạ này, cho dù Tiếu quân chủ được xem là hiểu biết sâu rộng trước nay cũng chưa từng nghe qua!


Diệp Tiếu trầm ngâm chìm đắm trong mớ kiến thức về viên ngọc châu trong thức hải, nghĩ mãi mà không hiểu được: năm đó mình đã vô tình lấy được một báu vật kinh thiên động địa như thế? Tại sao trước giờ sao không phát hiện ra?


Ngay lúc này, Diệp Tiếu đột nhiên cảm thấy hoàng hôn tối mịt trước mắt như được khai sáng!


Giống như có một tia chớp cực lớn phân tách thiên địa, đang bổ tới trước mặt!


Phía sau tia chớp đó, lại là một mảng trắng rừng rực!


Trong lúc này, Diệp Tiếu chỉ cảm thấy toàn thân chấn động, trong thức hải, một luồng sáng lóe lên!


Luồng sáng ấy ngày càng lớn, dần dần phát hiện, tất cả luồng sáng, đều đến từ hạt châu!


Nó giống như mặt trời, treo lơ lửng trên không trung của thức hải.


Hạt châu xoay tròn, đột nhiên mười mấy chữ lớn thình lình hiện ra, vắt ngang trước viên châu, phát sáng rạng rỡ, chiếu thẳng trực tiếp vào mắt Diệp Tiếu!


Lúc này đau đớn khắp người đột nhiên đều biến mất giống như kỳ tích.

“Thiên địa vô song chủ, hỗn động đệ nhất linh!”

Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
 
Sửa lần cuối:

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
Thiên Vực Thương Khung
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Chương 8: Tử Khí Đông Lai, tẩy tinh phạt tủy

Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.
Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.
 
Sửa lần cuối:

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
Thiên Vực Thương Khung
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Chương 9: Hạt châu kỳ lạ, quả trứng kỳ quái

Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


Chủ nhân của khối thân thể này vốn là một người kỳ lạ, còn người bạn này của hắn. . . Nhìn tính tình người này thuộc dạng bà ngoại không yêu mà cậu dì cũng không thương, trời nóng như vậy mà còn đội mũ, nhưng lại làm ra vẻ hành động rất nghệ thuật. Vẻ mặt còn thể hiện rõ sự vênh váo đắc ý, tự cho bản thân là phong lưu. . .

- Đi ra ngoài với ta, buổi tối hôm qua trước khi đi, ta đã cho một chút thuốc vào cốc của Tả Vô Kỵ, hôm nay nói gì cũng phải đi xem thế nào!

Lan Lãng Lãng nháy mắt ra hiệu, cười ha ha:

- Tên khốn này vẫn luôn đối đầu với chúng ta, thật sự cực kỳ chán ghét. Thế nhưng sau khi tên nhãi này lấy Huyền Ngọc Như Ý của cha hắn đi đánh cược rồi bị thua, hắn vẫn bị cấm túc ở nhà cho đến nay, lúc này khó khăn lắm mới có thể ra ngoài, bổn công tử làm sao có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy. . .

- Không đi. . . A? Chuyện này có thể có. . .

Diệp Tiếu vốn cảm thấy khó chịu vì độc tố trong cơ thể vẫn chưa được giải quyết, làm gì còn hứng thú cùng người này ra ngoài lêu lổng? Nhưng vừa nghe Lan Lãng Lãng nói như thế, hắn lại nhất thời tỉnh táo tinh thần. Trong trí nhớ của hắn, buổi tối hôm qua uống rượu có mấy tên công tử bột, hình như Tả Vô Kỵ cũng ở đó, chất độc này không chừng là hắn hạ độc.

Vị Tả Vô Kỵ này, dựa theo ấn tượng của hắn cũng là người kỳ lạ, mặc dù hắn và Diệp Tiếu, Lan Lãng Lãng được gọi là “Tam thiếu kinh thành”, nhưng từ trước đến giờ hắn luôn bất hòa với hai người còn lại, căn bản là gặp mặt là có chiến đấu, khó có thể hòa hợp.

Vì vậy cái gọi là Tam thiếu kinh thành, đương nhiên là theo nghĩa xấu.

Có bài thơ:

- Tam thiếu kinh thành, thật sự là hay; không có tài năng gây dựng sự nghiệp, chỉ có tính cách thích phá sản; có vàng có bạc, cầm đi ăn chơi vui vẻ, không có thể diện, chính là loại công tử bột chí cao. Trấn Bắc tướng quân, công tử tên Tiếu; con nhà tướng nhưng phẩm chất tài năng chẳng ra gì, một kẻ ngu ngốc. Trong phủ Trấn Nam, sóng biển cuồn cuộn; đặt tên là Lãng, cơn sóng phá sản; Tả tướng tài cao, công tử tên là Vô Kị, Huyền Ngọc Như Ý, mang đi bán, ăn uống chơi gái, những nhân vật bậc này chính là tam thiếu cao nhất.
Trong đó có nhắc đến chuyện Huyền Ngọc Như Ý, chính là thời gian trước Tả Vô Kỵ bởi vì ăn chơi hoang phí, phải sống một thời gian nghèo túng. Sau đó hắn bị một đám người giựt giây, lại lấy trộm một viên Huyền Ngọc Như Ý của cha hắn đi cầm cố. Tuy viên Huyền Ngọc Như Ý đó không phải là dị bảo quý báu, nhưng cũng là kỳ trân hiếm thấy, ít nhất có thể bán được vạn lượng, nhưng món đồ trân quý này hắn cũng chỉ bán hơn một ngàn lượng bạc... Vì thế vị Tả thiếu gia này thiếu chút nữa bị cha hắn đánh chết. Vì vậy hắn mới được xưng tựng là “Đệ nhất bại gia tử của đế quốc Thần Hoàng” . . .

Ngoài danh tiếng đệ nhất phá gia, Tả đại thiếu gia còn cùng Diệp Tiếu và Lan Lãng Lãng kết hợp trở thành “Tam thiếu kinh thành”, trong đó hắn còn đột nhiên bộc lộ tài năng, trở thành người đứng đầu trong đám bại gia tử, quả nhiên là trước mắt không còn ai, vô cùng kiêu ngạo.

Thứ đáng giá vạn lượng hắn lại chỉ bán với giá một ngàn lượng bạc, hơn nữa chỉ trong hai ba ngày đã tiêu xài hết sạch. . . Trình độ tiêu xài, phá sản của hắn đích xác là làm cho người ta ngưỡng mộ.

- Đi!

Lan Lãng Lãng hưng phấn đến mức đôi mắt gà chọi của hắn cũng lòi ra, kéo Diệp Tiếu, hào hứng đi ra cửa.

Hai đại công tử bột lên xe ngựa, đoạn đường đi khá bình lặng. Diệp Tiếu vẫn có chút chưa thích ứng được với cuộc sống của đám công tử này, nhưng nhìn Lan Lãng Lãng đang nhìn chung quanh với vẻ dương dương tự đắc, hơn nữa còn kéo rèm xe lên, đôi mắt gà chọi không ngừng ném ra vẻ thích thú. Hắn còn phát ra tiếng huýt sáo bén nhọn, làm cho các cô nương trên đường cái sợ đến mức chạy trốn khắp nơi.

Trên đường đi, Diệp Tiếu bất chợt có một loại cảm giác mông lung, chỉ cảm thấy trong lòng chợt chấn động.

Đây chính là Linh Giác độc môn mà kiếp trước Diệp Tiếu nghĩ mãi vẫn không hiểu được nhưng cũng phải trải qua muôn vàn khó khăn mới có được. Chỉ cần có thiên tài địa bảo gì đó ở gần hắn, cho dù không nhận ra, cũng sẽ cảm giác trái tim của mình chợt nhảy lên một cái,

Chính là dựa vào loại Linh Giác kỳ lạ này, mà hắn không biết đã gặt hái được bao nhiêu thứ tốt, Tiếu quân chủ có thể cười tất cả anh hùng, cũng là dựa vào loại dị năng đặc biệt này, chẳng qua không ngờ sau khi sống lại, năng lực này vẫn còn, như vậy sau này cuộc sống của hắn sẽ có thêm rất nhiều trợ lực.

Nhưng trong lòng Diệp Tiếu cũng cảm thấy kỳ quái: nơi này chính là thế giới thế tục, có thể có vật gì tốt, có thể làm cho trái tim vị Tiếu quân chủ tung hoành Thanh Vân Thiên Vực phải nhảy lên một cái?

Thế nhưng xe ngựa càng đi về phía trước, cảm giác này của hắn lại càng ngày càng rõ ràng.

Cho đến khi xe dừng lại, hắn càng sinh ra một cảm giác vi diệu như gần trong gang tấc, vô cùng chân thật.

Cho đến khi xuống xe nhìn lại, hắn mới nhìn thấy ba chữ vàng Tả tướng phủ đang lóe sáng!

Cảm giác này, chính là từ bên trong truyền đến!

. . .

- Lan Lãng Lãng! Tên khốn kiếp này!

Tả Vô Kỵ chửi ầm lên:

- Buổi tối hôm qua có phải ngươi hạ độc ta đúng không? Suýt nữa thì giết chết lão tử rồi!

Vừa nhìn thấy hai người, Tả Vô Kỵ lại bắt đầu lải nhải mắng.

Hiển nhiên lần này oán niệm của hắn đối với Diệp Tiếu và Lan Lãng Lãng đã sâu tận xương tủy, khó có thể tiêu diệt.

Bọn họ bình thường đấu tới đấu lui, không ai phục ai, bản thân hắn cũng từng làm ra rất nhiều chướng ngại cho Diệp Tiếu và Lan Lãng Lãng, nhưng mấy chuyện này vốn không là gì. . . Nhưng, làm sao ngươi có thể bỏ thuốc cho ta. . .

Hơn nữa, ba người bọn họ vốn là Tam thiếu kinh thành, luôn song hành với nhau. . . Mặc dù gần đây lão tử trở thành người bất tài, kém cỏi nhất, nhưng vẫn bị bọn họ giựt giây... Bây giờ Tả Vô Kỵ nhìn thấy hai người này hận đến mức răng nghiến ken két.

Nhưng Diệp Tiếu hoàn toàn không để ý đến thái độ của Tả đại công tử, toàn bộ tinh thần của hắn đều đang dùng để quan sát phía trên. Đôi mắt của hắn chăm chú nhìn lên bàn trà bên trong phòng khách Tả gia.

Ở phía trên, có một cái đế bằng ngọc trắng. Bên trên cái đế, là một khối đá màu trắng óng ánh trong suốt. Khối đá này có bề ngoài thô ráp và tối tăm, nhìn vô cùng bình thường. Ngoại trừ mang tạo hình như muốn vỗ cánh bay lên ra, khối đá này không còn chỗ đặc biệt nào khác!

Hiển nhiên, đây chỉ là một vật trang trí bình thường nhất của Tả gia, cũng không phải là vật gì tốt. . .

Hai vị đại thiếu Lan Lãng Lãng và Tả Vô Kỵ ở một bên mắng qua mắng lại, vô cùng cao hứng, còn toàn bộ tinh lực của Diệp Tiếu chỉ dùng để quan sát vật này.

Càng nhìn nó, Diệp Tiếu càng cảm thấy kích động, khó có thể ức chế!

Chính là nó, không sai!

Thiên Tinh Linh Tủy!

Chính là bảo bối này!

Diệp Tiếu hoàn toàn không nghĩ tới, sau khi sống lại, lần đầu tiên chuồn ra ngoài, lại gặp được món bảo bối như vậy!

Thiên Tinh Linh Tủy thật ra là một món đồ trong truyền thuyết, vạn năm mới có thể thành hình, sau ngàn năm cũng chỉ sinh trưởng thêm một tấc. Đừng nói là ở hoàn cảnh cấp thấp này, cho dù là ở Thanh Vân Thiên Vực của Diệp Tiếu, cũng là chỉ có thể vô tình gặp chứ không thể cầu, là thứ chỉ tồn tại trong truyền thuyết!

Trước kia ở Thanh Vân Thiên Vực, nếu thứ này xuất hiện, cho dù chỉ rất nhỏ mà thôi, cũng sẽ khiến các thế lực lớn điên cuồng tranh đoạt, vì Thiên Tinh Linh Tủy, không biết đã gây ra bao nhiêu trận tranh đoạt, lấy mất bao nhiêu mạng người!

Làm sao ở thế giới thế tục thấp kém, còn xa mới bằng Thanh Vân Thiên Vực lại xuất hiện một khối Thiên Tinh Linh Tủy lớn như đầu người như vậy? Hơn nữa còn dùng Thiên Tinh Linh Tủy tạo thành hình dáng vỗ cánh muốn bay?

Cái. . . này chẳng phải là phung phí của trời trong truyền thuyết hay sao!

Tình huống này, tùy tiện để cho bất cứ người nào của Thanh Vân Thiên Vực nhìn thấy, sợ rằng cũng sẽ đau lòng ngất đi!

Vạn nhất người này tính tình nóng nảy, tàn sát toàn bộ thành này, tuyệt đối cũng là chuyện bình thường!

Giống như bản thân Tiếu quân chủ, khi đối mặt với Thiên Tinh Linh Tủy, đồng dạng cũng không thể rời mắt, cứ đứng im tại chỗ không nhúc nhích.

Trong phút chốc hắn chỉ cảm thấy từ trên trời rớt xuống một cái bánh cực lớn trước mặt mình.

Hiện tại, suy nghĩ duy nhất của hắn chính là, nghĩ cách gì, cắn được một miếng bánh, không cần nhiều, chỉ cần cắn được một miếng là được. . .

Khối Thiên Tinh Linh Tủy này hẳn là bị một lớp gì đó bao phủ bên ngoài, che giấu đi diện mạo chân chính bên trong.

Còn nữa, dựa theo vị trí trưng bày của nó. . .hình như ở Tả tướng phủ, cũng không xem nó là vật gì tốt. . .

Chỉ cần giao vật này cho ta. . . Không, cũng không cần đưa cho ta toàn bộ, cho dù chỉ là một miếng, thậm chí chỉ cạo một tầng phấn vụn, cũng có thể lập tức giải hết chất độc trong cơ thể ta! Hơn nữa, việc xây dựng lại nền móng căn cơ cho cơ thể cũng có thể được hoàn thành trong chớp mắt!

Trong lòng Diệp Tiếu vô cùng kích động.

Bảo tàng à!

Ta không ngờ thân phận quan nhị đại lại tốt như vậy. Thứ tốt nào cũng đều có thể gặp được. . .

Chẳng qua, thứ đồ chơi này, ta nên làm thế nào để đoạt tới tay đây?

Đó là một vấn đề!

Cảm thụ được sự phòng vệ nghiêm ngặt của Tả tướng phủ, đại công tử Diệp Tiếu thật sự cảm thấy vô cùng lo lắng. . . Với thân thể giống như củi mục hiện tại của hắn, bất kể là trộm hay là cướp đoạt. . . cũng làm không được.

- Diệp Tiếu!

Lan Lãng Lãng và Tả Vô Kỵ cùng nhau kêu gào:

- Ngươi đứng ngây ra đó cười ngây ngô gì vậy? Ngươi đang nghĩ đến chuyện gì mờ ám đúng không!

Cũng không trách hai người kinh ngạc.

Khi hai người bọn họ đang hăng máu đấu võ mồm, đến mức nước bọt bay tán loạn, miệng đắng lưỡi khô, quay đầu lại phát hiện Diệp Tiếu đang đưa mắt nhìn về phía hư không cười khúc khích, khóe miệng hắn thậm chí còn có nước miếng rỉ ra. . .

- Xảy ra chuyện gì vậy?

Lan Lãng Lãng và Tả Vô Kỵ đều hiếu kỳ:

- Tại sao ngươi lại bất chợt cười dâm đãng như vậy. . .

- Này, tỉnh lại đi!

Tả Vô Kỵ khua khua tay trước mặt Diệp Tiếu.

- Sao thế?

Diệp Tiếu đã tỉnh hồn lại, rất không thoải mái mắng.

- Ta nói này Diệp công tử, đây là nhà ta. . .

Tả Vô Kỵ liếc nhìn cái tên nhà quê đang ngây ngốc sững sờ này, nói với giọng điệu kỳ quái:

- Ngài lại muốn gì đây? Làm ơn đừng để lộ ra nụ cười giống như kẻ háo sắc như vậy có được không, nơi này cũng không có nữ nhân!

- Không có nữ nhân, nhưng không phải vẫn có nam nhân sao, ta đoán Diệp thiếu gia rất coi trọng ngươi. . .

Lan Lãng Lãng nở nụ cười hèn mọn, đôi mắt gà chọi lại chớp động, những lời này nhất thời càng chọc Tả Vô Kỵ chửi ầm lên.

Diệp Tiếu cũng hùa theo mắng mấy tiếng, đột nhiên con ngươi xoay chuyển, linh cơ khẽ động.

- Đúng rồi, Tả Vô Kị, nghe nói thời gian trước ngươi đã lấy Huyền Ngọc Như Ý của cha ngươi đi cầm cố? Có đúng không?

Diệp Tiếu nháy mắt hỏi.

- Khốn khiếp . ..

Tả Vô Kỵ nhất thời xông đến, bịt chặt miệng hắn, vẻ mặt sợ hãi, giảm thấp thanh âm xuống, hấp tấp nói:

- Làm sao ngươi dám ăn nói lung tung như vậy. . . Ta đâu có biết thứ đó là thứ tốt. Lúc đó, bởi vì không có tiền trong tay, cho nên ta mới tiện tay mang thứ đó đi bán đổi lấy ít tiền. Sau đó, ta dùng số tiền ấy để ăn chơi sung sướng vài ngày. . . Đến khi về nhà, ta mới biết thứ đó là bảo bối trong lòng cha ta, vốn được dùng để chữa bệnh. . . Vì chuyện này, ta đã trải qua một quãng thời gian sống không bằng chết. . . Ngày nào, ta bị người nhà coi là bao cát để chơi đùa. . . Xin ngươi đừng đề cập đến chuyện này ở nhà ta. Đây chính là chuyện có thể gây chết người đấy .

- A. . .a…

Diệp Tiếu bị bịt miệng, vất vả lắm mới giãy thoát, trong đầu chợt nảy ra một ý tưởng, nói:

- Nghe nói ngày kia Linh Bảo Các sẽ cử hành một cuộc đấu giá, hơn nữa. . . một trong những đồ được đấu giá chính là một khối Huyền Ngọc Như Ý. . . Hắc hắc, khối này khá giống với khối của cha ngươi. Thế nhưng, nghe nói khối này còn tốt hơn khối của cha ngươi…

- Đúng, đúng. Có vật này.

Lan Lãng Lãng gật đầu lia lịa:

- Buổi đấu giá ngày kia, ta cũng muốn tham gia.

Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
 
Sửa lần cuối:

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
Thiên Vực Thương Khung
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Chương 10: Cực phẩm thần đan?

Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


Chương10: Cực phẩm thần đan?

Quả trứng này…Chẳng lẽ là trứng của thần thú nào đó? Nếu như đem đi ấp …Chậc chậc chậc

Trong phút chốc, trong mắt Diệp Tiếu tràn đầy ham muốn mãnh liệt đến tột cùng.

Quá hạnh phúc!

Ha ha ha ha…Thực ra nghĩ một chút là có thể biết liền, ở trong không gian cao như vậy sao có thể có một thứ tầm thường được?

Không phải là siêu thần thú nào đó, vô tình để quả trứng ở đây chứ ?

Nhìn cái đài này …, rõ ràng là tất cả Linh khí không gian đều tập trung ở đây, để nuôi dưỡng quả trứng này. Sau đó số còn lại, mới hóa thành Linh khí chuyển vận ngược lại…

-Hóa ra tử khí ta tu luyện sử dụng, không ngờ chỉ là quả trứng thứ phẩm không ai thèm này ...

Diệp Tiếu bất giác không biết nói gì.

- Cũng không biết đến khi nào quả trứng này mới nở nữa ...

Diệp Tiếu mơ màng một hồi, sau đó lại tự mình quan sát tỉ mỉ xung quanh của chiếc đài tử sắc, xem xem có niềm vui bất ngờ gì không.

Hôm nay nói không chừng là ngày vận may của Diệp Tiếu, niềm vui bất ngờ đều lần lượt kéo tới.

Dưới mặt bàn, có một cái khay màu tím được làm khéo léo, tinh xảo.Trên khay có chừng 10 viên đan dược tròn vo, kích cỡ tương đương hạt đậu, còn bên ngoài bao phủ một quầng sáng trắng lờ nhờ .

- Hóa ra là Bồi Nguyên Đan

Diệp Tiếu hiểu biết sâu rộng, nhãn lực hơn người. làm sao có thể không nhận ra thứ này.

Nhưng Bồi Nguyên Đan thực ra cũng chẳng phải thứ gì ghê gớm...

Chỉ có điều, phẩm cấp của Bồi Nguyên Đan này cũng đủ cao, có lẽ là tiêu chuẩn cao nhất. Thời khắc thành đan, chẳng những dược lực không có chút tổn thất, trái lại còn chứa đựng linh vận, đã vượt qua giới hạn cao nhất của đan dược

Dù sao đi nữa thì kiếp trước của ta cũng không luyện thành được loại đan dược có tiêu chuẩn cao như thế.

Chỉ có điều ... Bồi Nguyên Đan cao cấp thế nào đi nữa, cuối cùng cũng chỉ là Bồi Nguyên Đan mà thôi.

Vốn dĩ là đan dược cấp thấp nhất!

- Chẳng lẽ đây là phát phúc lợi cho ta sao ?

Diệp Tiếu lẳng lặng lấy ra mười viên Bồi Nguyên Đan cho vào một chiếc bình ngọc, thở ngắn than dài ra khỏi không gian.

Cho ta Linh khí để nuôi dưỡng thứ phẩm tàn dư của quả trứng kia, cho nhiều đan dược lại toàn là đan dược cấp thấp nhất, thật tình không còn lời nào để nói!

... ...

- Quản gia, nhà chúng ta còn bao nhiêu tiền? Tiền còn đủ dùng trong bao lâu ?

Diệp Tiếu nhìn quản gia

- Ầy...Cái này…

Quản gia có phần khó xử nói

- Tiền của quý phủ chúng ta hiển nhiên đều là của thiếu gia. Chỉ có điều, bổng lộc của tướng quân, cùng với một ít của cải thu được đều dùng cho mục đích khác rồi …..khụ khụ… tiền cho thiếu gia tiêu xài...đều ở trong tủ quần áo của ngài.

Ngụ ý là: Nếu tướng quân đại nhân đưa cho ngài, ngài có thể tùy ý sử dụng, nhưng nếu không đưa cho ngài, thì ngài cũng đừng nghĩ đến.

Diệp Tiếu trừng mắt nhìn, rốt cuộc cũng chỉ biết thở dài bất lực.

Hắn cũng biết, địa vị của cha mình có thể nói là thượng cấp hiếm có, phần lớn thu nhập đều dùng để viện trợ cho gia đình có người nhà là binh sĩ thương vong trong chiến đấu, và cả những quân lính bị tàn tật...

Cái nhà này, thật sự không dư dả quá nhiều của cải.

Cái này còn là một chút ngân lượng may mắn để lại trước khi Diệp Tiếu công tử làm xằng làm bậy tiêu tốn không ít vàng bạc, cũng không đến một vạn lượng, lần trước cho Tả Vô Kỵ mượn đã tốn mất năm ngàn lượng.

Còn lại một vạn lượng, chính là lừa bịp tống tiền Lan Lãng Lãng mà có...

- Nghèo!Thật sự là quá nghèo!

Diệp Tiếu cảm thấy rối rắm

- Bỏ đi, ngươi đi làm việc đi, để ta yên tĩnh một lát.

Diệp Tiếu khua tay ra hiệu cho quản gia lui xuống .

Diệp Tiếu suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định thay đổi hình dáng của mình. Với tư cách Tiếu quan chủ đã từng danh chấn thiên hạ, hắn muốn vận công để thay đổi diện mạo là chuyện dễ như trở bàn tay, huống chi, hiện tại hắn còn là .... cao thủ Địa Nguyên cảnh .

Cho dù Bồi Nguyên đan trong mắt hắn chả coi là cái gì, nhưng ở thế giới thế tục, thứ này đại khái cũng có thể coi là linh dược…Để đề phòng việc ngoài ý muốn, tốt nhất là đừng để người khác phát hiện thứ này từ trong tay mình truyền ra ngoài...

Nếu không chỉ sợ sẽ gây ra phiền hà liên miên.

Da mặt đen thui, khuôn mặt chữ điền, râu quai nón, nhìn qua như hơn 30 tuổi, vóc người cường tráng.

Đây chính là dung mạo của Diệp Tiếu sau khi thay đổi, sau khi soi gương một hồi lâu, Diệp Tiếu gật đầu tỏ vẻ hài lòng. Hắn còn mang thêm một chiếc nón che rộng vành để ngụy trang.

Phòng bán đấu giá Linh Bảo Các!

Diệp Tiếu đứng trước nơi bán đấu giá lớn nhất của thành Thần Tinh. Đúng ngày mai nơi này sẽ tiến hành một cuộc bán đấu giá. Bây giờ ở đây đã bắt đầu bận rộn, giăng đèn kết hoa.

Mà thứ Tả Vô Kỵ cần, chính là bán ở đây….

- Tuy nhiên cái tên này...cũng thật là hào khí.

Diệp Tiếu nhìn đám người bận rộn, nhíu mày suy tư một lúc, nói lẩm bẩm trong miệng.

- Ở Thiên Vực, có vẻ như cũng có một phòng bán đấu giá thông thiên ...không biết đây có phải là một nhánh nhỏ ở đó hay không?

Hắn không nghĩ ngợi nữa, dứt khoát bước vào.

- Vị tráng sĩ này, xin dừng bước .

Một tên có chòm râu dê từ trong phòng bán đấu giá chạy ra nghênh đón, cười nói.

- Buổi bán đấu giá ngày mai mới bắt đầu ...Ngày mai quý ngài lại đến .

- Ta đến có việc.

Diệp Tiếu khàn giọng, thản nhiên nói:

- Lão tử sao có thể không biết ngày mai mới là ngày chính thức mở cửa của buổi đấu giá? Chính vì như thế, ta mới đến, gọi quản sự của các ngươi ra đây, ta có chuyện muốn hỏi, đan dược hảo hạng các ngươi có nhận hay không? Nếu không nhận, ta lập tức đi ngay !

Ở Hàn Dương, ít nhất cũng phải ngàn người, mới có cơ hội xuất hiện một dược sư. Trong một vạn dược sư mới có xác suất xuất hiện một đan sư Còn đan dược là thứ thần diệu mà ngay cả một người tu hành cao thâm mơ ước cũng không có được!

Huống chi là đan dược hảo hạng?

Nhưng người này...

- Xin hỏi vị tiên sinh này, ngài có thể lấy đan dược mà ngài nói, cho ta xem một chút được không?

Tên quản sự có chòm râu dê đã thay đổi ngay cách xưng hô, từ tráng sĩ biến thành tiên sinh.

Diệp Tiếu hừ lạnh một tiếng, không nói nhiều, khẽ hé mở bình ngọc trong tay.

Tức thì một làn hương kì diệu bay ra.

Tên quản sự này vừa mới ngửi được mùi thơm, Diệp Tiếu liền đậy nắp bình ngọc lại. Nhưng cho dù chỉ ngắn ngủi như thế cũng làm cho người ta có cảm giác toàn thân thoải mái dễ chịu, trong lòng tràn đầy khoan khoái.

- Xin mời đi theo ta, tiểu nhân lập tức đi mời cao nhân đến giám định.

Chỉ vừa mới ngửi thấy mùi hương đặc biệt, quản sự liền đưa ra đánh giá: Đây đúng là cực phẩm đan dược.

Với tư cách là quản sự của phòng đấu giá, bản thân hắn cũng là người thấy nhiều biết rộng, nhưng loại hương thơm kì diệu này thì hôm nay mới là lần đầu tiên hắn được lãnh hội.

Linh dược tầm thường, thậm chí là thiên tài địa bảo không đủ phẩm cấp, cũng không thể so sánh với thứ này!

Diệp Tiếu khí khái ngồi trên ghế thái sư thưởng thức trà, không một chút hoang mang, ung dung tự tại.

Mặt đối mặt, tên quản sư kia đã vội vã bắt đầu:

- Tiên sinh, Quan tiên sinh đã tới rồi. Quan tiên sinh chính là thầy giám định bậc nhất ở đây! Nếu tiên đan của tiên sinh là hàng thật, tuyệt đối sẽ không bị mai một.

Ở phía sau hắn, là một lão già râu tóc bạc trắng, hoạt bát khỏe mạnh.

- Xin hỏi cao danh quý tính của tiên sinh.

Vị Quan tiên sinh râu bạc cười ôn hòa:

- Tôn hiệu là gì?

Diệp Tiếu cười lãnh đạm:

- Lão tiên sinh đích thị cho rằng... nơi này có lẽ chưa từng có luyện đan sư? Có lẽ...ở đây không nên xuất hiện một luyện đan sư chứ?

Quan tiên sinh cười ha hả:

- Lão già cổ hủ này không có ý như vậy, núi cao còn có núi cao hơn. Bên ngoài bầu trời này còn có bầu trời khác, trước giờ chỉ có việc chưa từng nghĩ đến, hay chuyện chưa từng làm đến...Nhưng có điều, lão ở thành Thần Tinh đã 20 năm rồi, nếu đan dược lần này là thật ... Thì đây chính là lần thứ ba đấu giá đan dược trong 20 năm lão hủ sống ở đây! Cái này không chỉ là công việc của lão mà còn là hi vọng của lão nữa!

Diệp Tiếu nghe vậy cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối!

Bản thân hắn chỉ sợ vẫn còn đánh giá thấp giá trị đan dược ỏ thế giới thế tục!

Mặc dù đan dược rất bình thường, phổ thông trong giới tu luyện. Nhưng đó là ở Thiên Vực!

Một viên đan dược có tác dụng cường tráng thân thể, ở Thiên Vực cũng chỉ là đồ bỏ đi mà thôi, không hơn không kém .Nhiều cao thủ như vậy, ai mà cần thứ này chứ? Thậm chí có vứt trên mặt đất cũng không ai cúi xuống nhặt.

Nhưng ở thế giới thế tục, một viên đan dược như vậy, lại có thể gọi là: Tiên đan

Một viên tiên đan chữa được bách bệnh!

Một viên tiên đan khiến cho thân thể khỏe mạnh!

Một viên tiên đan làm khôi phục vết thương!

Càng không nói đến chất lượng viên Bồi Nguyên đan mình mang đến có thể nói là hàng cực phẩm.

- Lần này có lẽ lão tiên sinh gặp vận may, có thể xác định là lần thứ ba đấu giá đan dược.

Họ Diệp thản nhiên nói:

- Hơn nữa nếu lần này giá cả thích hợp, lão tiên sinh có lẽ sẽ còn có lần thứ tư, lần thứ năm may mắn như vậy.

Bộ râu bạc của Quan tiên sinh run lên, giương mắt thận trọng nhìn Diệp Tiếu. Lão liếc nhìn sắc mặt ngăm đen của hắn, vào phòng còn chưa bỏ nón tre xuống, thận trọng nói:

- Lão hủ Quan Vạn Sơn, xin hỏi xưng hô với tiên sinh như thế nào?

Diệp Tiếu cười nhẹ:

- Tại hạ...Phong Chi Lăng.

- Phong huynh hữu lễ.

Quan Vạn Sơn vuốt cằm mỉm cười, chắp tay hành lễ.

Diệp Tiếu khẽ gật đầu, nhưng không làm gì tiếp cả. Lúc này hắn hoàn toàn không tưởng tượng được, cái tên hắn thuận miệng bịa ra sau này lại danh chấn thiên hạ, danh chấn vũ trụ, rất lâu sau đó trở thành một truyền thuyết trên thế giới: Một trong năm vị thầy luyện đan vĩ đại nhất, anh tuấn nhất, tiêu sái nhất, có khí chất nhất, phóng khoáng nhất trong thiên hạ.

- Chỉ có điều, chúng ta xem linh đan của Phong huynh trước đi?

Quan Vạn Sơn ngồi nghiêm chỉnh, ngữ khí muôn phần khách khí nhưng hàm ý trong lời nói làm cho đối phương không thể chối từ.

Diệp Tiếu cũng không suy nghĩ gì nữa, lấy từ trong ngực ra bình ngọc, thuận tay đặt trên bàn.

Vẻ mặt Quan Vạn Sơn có vài phần không ngờ, nếu là cực phẩm linh đan há lại để trong chiếc bình tầm thường thế này? Hắn lập tức cảm thấy nghi hoặc, cầm bình ngọc lên, tiện tay mở ra. Đột nhiên từ bên trong bình phun ra một luồng linh khí làm vẻ mặt Quan Vạn Sơn trong nháy mắt đại biến.

Hai tay hắn run rẩy, cực kỳ cẩn thận đóng nắp bình lại, giống như sợ mùi hương trong bình ngọc bay ra ngoài hết.

Quan Vạn Sơn hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế nhịp tim cuồng loạn. Chỉ có điều mùi hương ngào ngạt này vừa xông tới, cảm nhận được mùi nồng đậm gần như không thể tan biến, Quan Vạn Sơn cũng đã hiểu rõ.

Vừa rồi mình còn hoài nghi, khinh thường nguời trước mặt lôi ra bình ngọc tầm thường, đúng là trò cười cho thiên hạ.

Không ngờ đây là lần đầu tiên hắn được tiếp xúc với viên bảo đan đầu tiên.

Hắn lập tức hạ lệnh:

- Nguời đâu, mau, mau đem khay ngọc tử tinh của ta tới đây... Mau đem bình tử ngọc của ta tới, mau, mau lên...

Hắn lập tức hỏi:

- Phong huynh, linh đan này ngài có bao nhiêu, chỉ có một viên? Hay là hai viên?

Thanh âm của hắn run rẩy, một lão đầu năm sáu mươi tuổi, vậy mà giờ phút này vẻ mặt trướng đỏ, ánh mắt khẩn thiết, thậm chí có một chút gì đó cuồng nhiệt say mê.

Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
 
Sửa lần cuối:

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
THIÊN VỰC THƯƠNG KHUNG
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 11: Ngươi muốn mua còn ta không muốn bán
Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.

Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
 

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
THIÊN VỰC THƯƠNG KHUNG
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 12: Tự bê đá đập vào chân mình
Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.

Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
 

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
THIÊN VỰC THƯƠNG KHUNG
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 13: Nhàn rỗi sinh nhàm chán
Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.

Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
 

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
THIÊN VỰC THƯƠNG KHUNG
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 14: Ta trúng độc rồi, phải làm sao đây?
Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.

Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
 

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
THIÊN VỰC THƯƠNG KHUNG
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 15: Xảo trá vơ vét tài sản
Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.

Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
 

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
THIÊN VỰC THƯƠNG KHUNG
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 16: Giấc mộng giàu sang quyền quý
Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.

Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
 

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
THIÊN VỰC THƯƠNG KHUNG
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 17: Một lần nữa đột phá
Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.

Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
 

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
THIÊN VỰC THƯƠNG KHUNG
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 18: Oan gia ngõ hẹp
Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.

Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
 

MeTruyen.com

Dịch Giả
Tham gia
14/12/10
Bài viết
75,469
THIÊN VỰC THƯƠNG KHUNG
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 19: Ngươi không giảng đạo lý, ta lại càng không.
Nguồn dịch: Nhóm dịch Sunflower - www.metruyen.com
Biên tập: www.metruyen.com

Nguồn truyện: Niepo.net


Bạn sẽ ủng hộ 0 Điểm cho Dịch Giả khi đọc bài viết này:
Nếu bạn thuộc nhóm thành viên ưu tiên, tác giả, hoặc đã trả phí cho nội dung này trước đó và thời gian vẫn còn hiệu lực, khi xem nội dung này sẽ không bị trừ điểm.

Các bác đọc xong nhớ nhấn nút thanks, là một cách đánh dấu chương đã đọc!
 
Top