Thiên hạ kiêu hùng - xin mời [you] bình luận, góp ý, chém gió :)

Tham gia
26/3/13
Bài viết
42
đây là mục chém gió, vậy nên ta cũng chém một tí, vài dòng cảm nhận, cảm nghĩ cá nhân, góp phần mục này thêm sinh động coi như là ủng hộ các dịch giả đã kiên trì hoàn thành tác phẩm này:
Với cá nhân tôi, đọc truyện quan tâm đầu tiên đến ý tưởng, truyện phải có ý tưởng, có bản sắc - thể hiện được ý tưởng mà tác giả muốn gửi gắm, thể hiện được văn phong, cách xây dựng nhân vật, toát lên phong cách của tác giả. Sau đó đến nội dung, kết cấu của truyện, cách xây dựng các tình tiết, tính logic hợp lý của các tình tiết, của các hành động của nhân vật.
Cao Nguyệt dường như chuyên sâu nghiên cứu về thời Tùy Đường. Cũng đọc một số truyện của ông này như Danh Môn, Hoàng Tộc, Thiên Hạ. Nhưng chỉ có đến THKH ta mới thực sự hài lòng. Đọc mấy truyện kia dù vẫn thể hiện văn phong sắc sảo của Cao Nguyệt, nhưng có một số điểm không thích chút nào như: chọn bối cảnh không hay, một sân khấu không phù hợp để nhân vật chính có đất diễn như thời Đường chẳng hạn, tại 1 triều đại nổi tiếng thịnh trị, anh hùng hào kiệt loạn lạc không có mấy thì sao có thể hấp dẫn như thời Tam Quốc, thời cuối Tùy...; tiết tấu diễn biến các giai đoạn đi đến thành công của nhân vật chính chưa hợp lý lắm...
Có thể nói đến THKH, tác giả đã loại bỏ được rất nhiều yếu tố không hay ở các truyện trước của mình và phát huy tối đa khả năng xây dựng các tình tiết đấu tranh âm mưu chính trị, kết hợp hoạt động quân sự, tình báo; tạo dựng 1 Dương Nguyên Khánh đi tới tầm kiêu hùng qua 1 quá trình trường kỳ rèn luyện cả về võ thuật, binh pháp, chính trị, bản lĩnh, sự máu lạnh cần thiết (tính cách này có thể nhiều người không ưa, nhưng thực sự là cần thiết để nhân vật được hợp lý, còn ai đọc truyện mà cứ thích nhân vật đa tình đa nghĩa, cảm tính nhiều hơn lý trí mà lại muốn lên làm vua, thống nhất thiên hạ thì tốt nhất nên đọc tiên hiệp, dị năng mà tự sướng)
nhân vật chính cũng không tận dụng quá nhiều yếu tố trọng sinh như 1 số truyện khác để đi đến thành công (như: phát minh ra đủ thứ - điển hình là truyện Đại Tần bá nghiệp chế tạo ra bàn đạp và thuốc nổ cùng dù bay trên không ném bom mini, hay thu nạp gần hết anh tài vào tay như Tào Tặc...) mà phải trải qua quá trình rèn luyện từ nhỏ, kiên trì nhẫn nhịn nhiều năm để tích lũy, từng bước so tài với các hào kiệt.
Điểm trừ hiếm hoi của THKH có lẽ là ở yếu tố binh pháp, đấu trí của các quân sư còn hơi ít. Về khoản này thì đúng là không bằng được ông Tịch Mịch Kiếm khách viết Sở Hán tranh bá.
Hết p1
 
Tham gia
26/3/13
Bài viết
42
đây là mục chém gió, vậy nên ta cũng chém một tí, vài dòng cảm nhận, cảm nghĩ cá nhân, góp phần mục này thêm sinh động coi như là ủng hộ các dịch giả đã kiên trì hoàn thành tác phẩm này:
Với cá nhân tôi, đọc truyện quan tâm đầu tiên đến ý tưởng, truyện phải có ý tưởng, có bản sắc - thể hiện được ý tưởng mà tác giả muốn gửi gắm, thể hiện được văn phong, cách xây dựng nhân vật, toát lên phong cách của tác giả. Sau đó đến nội dung, kết cấu của truyện, cách xây dựng các tình tiết, tính logic hợp lý của các tình tiết, của các hành động của nhân vật.
Cao Nguyệt dường như chuyên sâu nghiên cứu về thời Tùy Đường. Cũng đọc một số truyện của ông này như Danh Môn, Hoàng Tộc, Thiên Hạ. Nhưng chỉ có đến THKH ta mới thực sự hài lòng. Đọc mấy truyện kia dù vẫn thể hiện văn phong sắc sảo của Cao Nguyệt, nhưng có một số điểm không thích chút nào như: chọn bối cảnh không hay, một sân khấu không phù hợp để nhân vật chính có đất diễn như thời Đường chẳng hạn, tại 1 triều đại nổi tiếng thịnh trị, anh hùng hào kiệt loạn lạc không có mấy thì sao có thể hấp dẫn như thời Tam Quốc, thời cuối Tùy...; tiết tấu diễn biến các giai đoạn đi đến thành công của nhân vật chính chưa hợp lý lắm...
Có thể nói đến THKH, tác giả đã loại bỏ được rất nhiều yếu tố không hay ở các truyện trước của mình và phát huy tối đa khả năng xây dựng các tình tiết đấu tranh âm mưu chính trị, kết hợp hoạt động quân sự, tình báo; tạo dựng 1 Dương Nguyên Khánh đi tới tầm kiêu hùng qua 1 quá trình trường kỳ rèn luyện cả về võ thuật, binh pháp, chính trị, bản lĩnh, sự máu lạnh cần thiết (tính cách này có thể nhiều người không ưa, nhưng thực sự là cần thiết để nhân vật được hợp lý, còn ai đọc truyện mà cứ thích nhân vật đa tình đa nghĩa, cảm tính nhiều hơn lý trí mà lại muốn lên làm vua, thống nhất thiên hạ thì tốt nhất nên đọc tiên hiệp, dị năng mà tự sướng)
nhân vật chính cũng không tận dụng quá nhiều yếu tố trọng sinh như 1 số truyện khác để đi đến thành công (như: phát minh ra đủ thứ - điển hình là truyện Đại Tần bá nghiệp chế tạo ra bàn đạp và thuốc nổ cùng dù bay trên không ném bom mini, hay thu nạp gần hết anh tài vào tay như Tào Tặc...) mà phải trải qua quá trình rèn luyện từ nhỏ, kiên trì nhẫn nhịn nhiều năm để tích lũy, từng bước so tài với các hào kiệt.
Điểm trừ hiếm hoi của THKH có lẽ là ở yếu tố binh pháp, đấu trí của các quân sư còn hơi ít. Về khoản này thì đúng là không bằng được ông Tịch Mịch Kiếm khách viết Sở Hán tranh bá.
Hết p1
 

Khanhvan

Trưởng nhóm dịch
Tham gia
21/7/11
Bài viết
2,887
hè, lúc nào e cũng thích nghe anh chém. hihihi
 
Tham gia
26/3/13
Bài viết
42
Phần 2: chém gió về THKH và một số truyện khác, hy vọng có thể giúp em KVan tham khảo trong việc chọn dịch truyện tiếp theo
Bàn về phong cách viết và sở trường của 1 số tác giả nổi bật, có thể thấy ông Canh Tân, TM Kiếm khách thì sâu về thời Tam Quốc, Cao Nguyệt thì Tùy Đường. Nguyệt Quan thì viết hay nhưng không gắn với 1 thời kỳ lịch sử có thật mà thường viết về thời đại tưởng tượng ra nên ko phải gu của mình.
Xét về mặt đại cục, cách mở đầu và kết thúc truyện, cách chọn bối cảnh thì mình thấy ông Kiếm Khách là Ok. ông này xây dựng nv chính đi đến thành công theo đúng chất lịch sử phong kiến TQ "nhất tướng công thành vạn cốt khô", nv chính vào đầu truyện là rơi ngay vào hiểm cảnh - đọc truyện của ông này đúng chất vừa vào là chiến ngay, không có time chuẩn bị, tích lũy lực lượng, đòi hỏi phải quyết đoán ngay. Đặc trưng là toát lên sự Liều mạng, mở 1 đường máu rồi sau đó mới gây dựng lực lượng điển hình là Mã Dược quân Khăn vàng, Hạng Trang trận Cai Hạ.
Xét về chi tiết, thì ông Cao Nguyệt, Canh Tân lại nhỉnh hơn chút ít, đưa ra nhiều kiến thức về địa danh, vùng đất, lịch sử, văn hóa. Nhưng như đã nêu ở trên, về phần đấu binh pháp thì ông Kiếm khách ăn đứt rồi (rõ nhất là trong Sở Hán tranh bá với các trận đấu của Hàn Tín). Kiếm khách giống Cao Nguyệt đều không quá tham lam, "để dành" lại nhiều danh tướng, hào kiệt để làm đối thủ cho nv chính - cái này đọc mới sướng. Canh Tân thì hơi tham, cho thu phục hết các người tài thời Tam Quốc, như vậy đánh nhau mất sướng.
nhân vừa đọc xong 1 truyện của Canh Tân, thấy ông này đã "cải thiện" nv chính lên level mới, máu lạnh hơn, quyết đoán hơn, những tưởng sẽ khá hơn mấy truyện trước, cuối cùng đến phần cuối vẫn quay lại cái dở nhất trong các truyện của Canh Tân: kịch bản quen thuộc, chém giết chán chê, tranh đấu đủ kiểu nhưng vẫn bị ông Canh Tân ép phải có tính cách hơi mềm yếu, không tham vọng gì, thâu gom hết thiên hạ rồi cho con làm vua, về quê chơi. Bó tay và chân luôn. ko có tham vọng, dã tâm thử hỏi lấy đâu ra động lực tranh thiên hạ, chém giết người vô số.
Ngoài ra, THKH có thể nói là rất kiên trì, tác giả từ trận đầu đến trận cuối đều đánh nhau chi tiết, không rút gọn (cái này mình rất thích, đọc mấy truyện của Canh Tân đến cuối là cho mấy kiêu hùng phe kia giải quyết trong 1 trang, khỏi phải miêu tả trận đánh gì nữa, hình như ông này không am hiểu lắm về vùng Giang Đông nên mấy truyện đến cuối đánh Tôn Quyền, Chu Du, Khổng Minh ở khu vực Giang Đông là viết vài dòng kết quả, chẳng đánh đấm gì cả, cho thắng thua luôn).
thôi chém vậy thôi, mong sớm được đọc truyện hay về thời Minh mạt hoặc cuối thời Nguyên đầu Minh.
 
Tham gia
26/3/13
Bài viết
42
tí quên, thời cuối nhà Tần rồi sau đó đến Sở Hán thực ra rất hay, danh tướng, người tài cũng nhiều nhưng mới chỉ thấy có Sở Hán tranh bá (truyện Đại Tần bá nghiệp thì khỏi bàn, vừa vào 100 chương là chế ra thuốc nổ, lựu đạn; lính mặc dù bay trên không ném lựu đạn xuống, đố ai chịu nổi, ). các DG thấy truyện nào hay về thời này thì nên up lên nhé.
Thời Tống cũng nhiều sự kiện, ta cũng chưa xem được cái Tống Thì Hành. Bận quá, đang cày Quan Vận, Thủ tịch thì lại có Quyền lực tuyệt đối ra. Chắc sẽ lâu mới quay lại mục Lịch sử quân sự. mấy truyện giới thiệu với KVan là anh lấy bên top nguyệt phiếu ở tàng thư viện, toàn convert, ko biết dịch thế nào nữa
 
Tham gia
26/3/13
Bài viết
42
tí quên, thời cuối nhà Tần rồi sau đó đến Sở Hán thực ra rất hay, danh tướng, người tài cũng nhiều nhưng mới chỉ thấy có Sở Hán tranh bá (truyện Đại Tần bá nghiệp thì khỏi bàn, vừa vào 100 chương là chế ra thuốc nổ, lựu đạn; lính mặc dù bay trên không ném lựu đạn xuống, đố ai chịu nổi, ). các DG thấy truyện nào hay về thời này thì nên up lên nhé.
Thời Tống cũng nhiều sự kiện, ta cũng chưa xem được cái Tống Thì Hành. Bận quá, đang cày Quan Vận, Thủ tịch thì lại có Quyền lực tuyệt đối ra. Chắc sẽ lâu mới quay lại mục Lịch sử quân sự. mấy truyện giới thiệu với KVan là anh lấy bên top nguyệt phiếu ở tàng thư viện, toàn convert, ko biết dịch thế nào nữa
 
Tham gia
26/3/13
Bài viết
42
hì, vừa xem lại Tống Thì Hành cũng của ông Canh Tân, sorry khỏi đọc nữa rồi.Văn ông này thì chuẩn như lời giới thiệu trong truyện thoáng đạt, nội tâm, sâu sắc, các trận đánh bi tráng hào hùng... tóm lại là hay. Mỗi tội có lẽ ảnh hưởng tính cách tác giả chắc hơi mềm yếu nên nv chính thiếu cái chất kiêu hùng, cứ phải ủy mị tí, không đạt tới tầm "vô độc bất trượng phu", hay như nhận xét của Giả Hủ trong Ác Hán về nv chính "không có tố chất làm vua"
Lão Canh Tân này cũng thuộc loại dị nhân cứ bắt nv chính chỉ được vào đá trận Chung kết thôi, cấm được đoạt giải, càng không có tham vọng đoạt giải.
 
Tham gia
26/3/13
Bài viết
42
hì, vừa xem lại Tống Thì Hành cũng của ông Canh Tân, sorry khỏi đọc nữa rồi.Văn ông này thì chuẩn như lời giới thiệu trong truyện thoáng đạt, nội tâm, sâu sắc, các trận đánh bi tráng hào hùng... tóm lại là hay. Mỗi tội có lẽ ảnh hưởng tính cách tác giả chắc hơi mềm yếu nên nv chính thiếu cái chất kiêu hùng, cứ phải ủy mị tí, không đạt tới tầm "vô độc bất trượng phu", hay như nhận xét của Giả Hủ trong Ác Hán về nv chính "không có tố chất làm vua"
Lão Canh Tân này cũng thuộc loại dị nhân cứ bắt nv chính chỉ được vào đá trận Chung kết thôi, cấm được đoạt giải, càng không có tham vọng đoạt giải.
 

Khanhvan

Trưởng nhóm dịch
Tham gia
21/7/11
Bài viết
2,887
dạ em sẽ xem ạ. ồ, mà anh cho em mượn cái đầu của anh tí, để em đi tìm truyện. :)
 
Tham gia
26/3/13
Bài viết
42
"cho em mượn cái đầu của anh" ??? mất đầu thì chết luôn.
í mà ở trên mình chém nhầm ông Sa Mạc thành Nguyệt Quan. 2 ông này viết văn đều hay, nhưng ông Sa Mạc có vẻ thiên về kiểu thời đại tưởng tượng như kiểu Cực phẩm gia đinh. Nguyệt Quan thì chơi cả 2 loại lịch sử có thật và triều đại tưởng tượng.
 
Tham gia
26/3/13
Bài viết
42
thời đại Chiến quốc cũng là 1 giai đoạn rất hay, trước đây có Tầm Tần Ký nổi tiếng và đã được dựng thành phim. Thời này viết truyện khó vì tư liệu ít. May mắn vừa tìm được Đại tranh chi thế của Nguyệt Quan viết về thời này, đang cày tạm trong lúc đợi Quan Vận, Quyền lực TĐ, Thủ tịch ra nhiều nhiều. keke, đọc hết mấy bộ này chắc Kvan cũng xong 1 bộ mới rồi. bye and see u soon.
 

Khanhvan

Trưởng nhóm dịch
Tham gia
21/7/11
Bài viết
2,887
em đang làm một bộ mà em thấy thì hay. mong ra sớm để còn được anh giun đất cho ý kiến.
Cảm ơn anh rất nhiều!
 
Top