Bình luận góp ý Tống Thì Hành - Canh Tân

memmetruyen

Cộng Tác Viên
Tham gia
28/12/11
Bài viết
332
ơ ta đọc lại còm của mình rồi, ta xót nàng mà, có câu nào xót sếp đâu. sếp đâu sinh đẻ đâu thức đêm cho con bú? hừ.

nàng ý, nàng phải lo giữ sk cho mình, đừng có mà cố quá sức. đường còn dài lắm đó nàng ui
 

ThanhPhong

Trưởng nhóm dịch
Tham gia
4/4/12
Bài viết
4,173
Không biết dạo này tâm trạng mình sao ý, rất muốn viết gì đó về truyện, về nhân vật, về tác giả Canh Tân, về Nguyệt Quan hay tác giả nào đó, nhưng mỗi lần đặt bút xuống thì lại mất cảm hứng, viết rồi lại xóa.

Canh Tân xây dựng nhân vật Ngọc Doãn trong Tống Thì Hành là một người: thủ đoạn và máu lạnh. Cái cốt cách văn nhã, tài hoa đàn nhạc chỉ là vẻ bề ngoài, mà thật sự trong xương cốt, chính là một người giỏi thủ đoạn, đầy máu lạnh, nếu trong ý nghĩ của hắn muốn giết ai, thì nhất định phải giết được người đó, không chút nào do dự, và mình thấy, biệt hiệu Ngọc đồ tể vô cùng đúng với Ngọc Doãn.

Ngọc Doãn muốn dằn mặt ai, thì nhất định phải làm đủ mọi cách để người đó phải phục tùng mình.

Ngọc Doãn muốn giết những tinh duệ người Nữ Chân, thì nhất định phải giết bằng được, giết hết thì mới thôi.

Ngọc Doãn không muốn tù binh người Nữ Chân được thả về nước, thì hắn cũng không do dự hạ lệnh giết sạch hàng ngàn tù binh.

Ngay cả trong ý nghĩ của hắn đã từng muốn giết cả hoàng đế Khâm Tông.

Tóm lại, hắn muốn giết ai, thì người đó phải chết.

Tất cả những ý nghĩ và việc làm của Ngọc Doãn, đều là vì: tránh xảy ra Mối nhục Tĩnh Khang.

Mình từng dịch khá nhiều truyện LSQS: Thiên Hạ Kiêu Hùng, Sở Hán Tranh bá, Sáp Huyết, Tào Tặc, Tống Thì Hành, Túy Chẩm Giang Sơn, nhưng nếu nói có cảm hứng dịch nhất, lại là truyện của Canh Tân, còn vừa dịch vừa ngưỡng mộ tác giả nhất, lại là Nguyệt Quan, vì viết về lịch sử thật quá tuyệt vời, mỗi lần dịch, mình thường phải rùng mình kêu lên: trời ơi, trời ơi, tàn nhẫn quá, tàn độc quá, không lời nào diễn tả nổi, đúng là đấu tranh quan trường chính trị thật quá thảm liệt. Dịch Sáp huyết thì thấy chung quanh mình tràn ngập một màu sắc u ám bi tráng. Dịch Tào Tặc thì thấy nhiệt huyết trào dâng; dịch Sở Hán thì chỉ nghĩ: sao tác giả cho đánh nhau liên tục thế nhỉ, từ chương 1 đến các chương cuối là chiến đấu không ngừng nghỉ.

Haizz!
 
Top